Chúa Nhật IV Thường Niên - Năm B
ƯỚC GÌ ANH EM NGHE TIẾNG CHÚA
Lm Thiên Ngoc CMC

Danh tiếng Người liền đồn ra khắp mọi nơi

và lan tràn khắp vùng lân cận xứ Galilêa” (Mc 1,28)

Thưa các bạn quý mến,

Nếu có một lời nào gây đau xót nhất cho người Do Thái trong quá khứ, thì có lẽ đó là lời Thiên Chúa quở trách họ sau đây, như câu kết luận về cuộc xuất hành trở về đất Canaan sau khoảng bốn trăm năm họ cư ngụ tại Ai Cập : “Suốt bốn mươi năm, dòng giống nầy làm Ta chán ngán, đây là dân tâm hồn lầm lạc, chúng nào biết đến đường lối của Ta, nên Ta mới thịnh nộ thề rằng chúng sẽ không được vào chốn an nghỉ của Ta” (Tv 94,10-11). Điều làm Thiên Chúa chán ngán là vì dân không biết nghe lời Chúa dạy bảo qua Môsê và nhiều lần lòng chai dạ đá không đặt trọn niềm tin tưởng vào Người.

Vâng nghe lời Chúa, đó là việc quyết định vận mạng mỗi người, và phải thực hành thường xuyên trong cuộc đời mỗi người. Tác giả Thánh Vịnh đã luôn nhắc nhở cách không mệt mỏi : “Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng” (Tv 94,8).

Nhưng thử hỏi tạo sao chúng tôi lại phải nghe lời Thiên Chúa phán dạy ? Gốc rễ chính là vì chúng ta là con cái của Thiên Chúa. “Cá không ăn muối cá ươn, con cưỡng cha mẹ trăm đường con hư” (Ca dao). Khi tạo dựng con người, Thiên Chúa đã ghi khắc vào trong sâu thẳm tâm hồn con người khát vọng tìm kiếm, gặp gỡ và yêu mến Người Cha của mình. Thiên Chúa không ngừng lôi cuốn con người đến với Ngài, và chỉ nơi Thiên Chúa, con người mới tìm thấy chân lý và hạnh phúc là thứ mà con người không ngừng tìm kiếm (x.GLHTCG số 27). Thế rồi, trong sự khôn ngoan và do lòng nhân hậu, Thiên Chúa đã vui lòng đích thân tỏ mình ra và đã ban mình cho loài người. Ngài mang đến một câu trả lời dứt khoát và quá sức đầy đủ cho những câu hỏi mà con người băn khoăn thao thức về ý nghĩa và mục đích của cuộc đời mình. Ngài đã tỏ cho biết mầu nhiệm thánh ý Ngài trong Đức Kitô, và nhờ Đức Kitô, Ngôi Lời Nhập Thể, con người có thể đến gần Chúa Cha, trong Chúa Thánh Thần, và được thông phần bản tính thần linh của Ngài (x.GLHTCG số 68;51).

Sau khi đã nói nhiều lần và bằng nhiều cách nhờ các tiên tri, Thiên Chúa đã nói với chúng ta nhờ Con Ngài trong những ngày sau cùng này (Dt 1,1-2). Chúa Kitô, Con Thiên Chúa làm người, là Lời duy nhất, vô cùng hoàn hảo. Nơi Đức Kitô, Thiên Chúa đã nói hết tất cả, và sẽ không còn lời nào ban thêm cho chúng ta ngoài lời đó (x.GLHTCG số 65). Vì thế, Môsê khi sắp kết thúc cuộc đời, đã nói tiên tri rằng chính Thiên Chúa sẽ ban cho dân một tiên tri vĩ đại, nói cho họ biết tất cả những điều Thiên Chúa truyền và, phần họ, họ phải nhất tâm thuận ý nghe lời người (x.Dnl 18,15-20). Thánh Gioan Tông Đồ cho biết : “Thật vậy, do sự sung mãn của Người mà hết thảy chúng ta nhận được từ ơn này đến ơn khác. Lề Luật được ban qua Môsê, nhưng ân sủng và chân lý thì bởi Đức Giêsu Kitô” (Ga 1,16-17). Cho nên, phụng vụ Lời Chúa hôm nay thuật lại rằng khi Chúa Giêsu vào giảng dạy trong hội đường, người ta kinh ngạc về giáo lý của Người, vì Người giảng dạy như Đấng có uy quyền, chứ không như các luật sĩ” (Mc 1,21-22).

Cuộc đời của mỗi người chúng ta là một cuộc tìm kiếm Thiên Chúa, và cũng là một cuộc xuất hành, từ trần gian vươn tới thiên đàng, từ cõi đời ngắn ngủi tạm thời này đạt tới cuộc sống bất tận mai hậu, từ xác thân mỏng manh yếu hèn này đến cuộc sống trường sinh viên mãn. Nếu đời người là một cuộc lữ hành tìm kiếm, thì phải tiến bước dưới ánh sáng soi dẫn của Lời Chúa, Lời của Đức Giêsu Kitô. Trước tiên, chúng ta lắng nghe Lời Ngài. Hội Thánh hằng khuyên nhủ đặc biệt các Kitô hữu mọi giới mọi bậc, hãy nhờ việc siêng năng đọc Lời Chúa để đạt được “khoa học tuyệt vời về Chúa Giêsu Kitô” (Pl 3,8).

Dầu vậy, chúng ta phải cảnh giác về một nguy cơ, đó là chỉ dừng lại ở việc nghe suông, hời hợt. Nghe hời hợt thì thực hành cũng hời hợt. Cho nên, cần dành chút thời gian để tâm suy nghĩ Lời Chúa. Đây đích thực là lúc chúng ta nhai, nuốt, hấp thụ và tiêu hóa Lời Chúa. Lời Chúa sẽ làm chủ nội tâm, thấm nhuần toàn diện con người đến độ tư tưởng, tình cảm và những ước vọng của chúng ta sẽ được rạng ngời nhờ ánh sáng Lời Chúa. Có như thế, Lời Chúa được viết ra sẽ không trở thành câm nín, nhưng là Lời nhập thể và sống động. Do đó cần lưu ý, để Lời Chúa khỏi bị trở thành những chữ chết, thì nhất thiết Chúa Kitô phải nhờ Chúa Thánh Thần “mở tâm trí cho chúng ta hiểu Lời Chúa” (Lc 24,45) (x. GL. HTCG 108). Nơi các sách Cựu Ước, “người ta thấy được những giáo huấn cao siêu của Thiên Chúa, một sự tốt lành cho đời sống con người, những kho tàng quí giá của lời cầu nguyện, và sau cùng mầu nhiệm ơn cứu độ của chúng ta được cất giấu nơi đây” (Divina Verbum 15). Các sách Tân Uớc cho thấy đối tượng trung tâm là Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa Nhập Thể, các hành vi và các giáo huấn của Ngài, cuộc khổ nạn và sự tôn vinh Ngài, cũng như khởi đầu Giáo Hội dưới sức hoạt động của Chúa Thánh Thần (x. DV 19,20).

Cuối cùng bạn đem Lời Chúa ra thực hành. Lời Chúa được sinh hoa kết quả nhờ những quyết định nội tâm, hoặc những hành động cụ thể bên ngoài trong từng giây phút hiện tại theo yêu sách Lời Chúa. Đây là bước rất quan trọng, nếu không thì cuộc đời của chúng ta chẳng khác nào dã tràng xe cát ! Vì thế, Chúa Giêsu đã có lưu ý đặc biệt : “Ai nghe lời Ta mà đem ra thực hành, thì giống như người khôn xây nhà trên đá. Mưa đổ, sóng tràn, gió ùa thổi, đổ xô cả vào nhà ấy, nhưng nó không sập vì nó có nền móng trên đá. Còn ai nghe mà không đem thực hành thì như người dại xây nhà trên cát. Mưa đổ, sóng tràn, gió ùa thổi, va đập cả vào nhà ấy, nó sẽ sập và đổ tan tành” (Mt 7,24-27).

Thưa các bạn thân mến,

Trong suốt cuộc đời, Chúa Giêsu luôn tỏ mình Ngài là khuôn mẫu của chúng ta. Ngài mời gọi chúng ta đến làm môn đệ Ngài, bước theo Ngài. Tất cả những gì Chúa Kitô đã sống, Ngài muốn chúng ta sống những điều đó trong Ngài, để Ngài sống trong chúng ta (Gal 2,20). Xin Đức Maria giúp chúng ta biết luôn lắng nghe, suy niệm và đem Lời Chúa ra thực hành. Nghe bằng đôi tai để đón nhận. Nghe bằng trí khôn để suy hiểu. Nghe bằng trái tim để yêu mến. Nghe bằng tâm hồn để thấm kết. Nghe bằng đôi tay để thi hành.

“Lạy Chúa, lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv 119,105)